Đã tròn 2 tháng từ ngày bọn mình chuyển tới Oxford.
Hôm nay trong lúc nấu bữa tối, như thường lệ, bọn mình lại nói đủ thứ chuyện cùng cô Jude.
Mình nói với cô rằng dù mới 2 tháng nhưng mình cảm thấy như cả năm đã trôi qua, ngôi nhà này và sự hiện diện của cô Jude đã trở nên thân thuộc với bọn mình.
Cô nói: “Cô nghĩ cháu thấy lâu vì các cháu đã làm được quá nhiều, đã có công việc đầu tiên ở Oxford, và còn dũng cảm đạp xe đi làm mỗi ngày dưới trời mưa 🤣”.
Thật khó tin khi mình nói ra điều này, nhưng điều may mắn nhất của mình trong 2 tháng vừa qua ở Oxford không hẳn là công việc, mà là những con người mình được gặp ở đây.
Cách Hà Nội tận 13 tiếng bay, thật may mắn chúng mình tìm được một nơi thân thương để gọi là “nhà” và để tận hưởng những điều bình dị.
Là mỗi sáng dắt xe đi làm, cô ngồi trong nhà vẫy tay chào đến khi bọn mình đi khuất.
Là những buổi chiều đi làm về, cô sẽ luôn hỏi ngày hôm nay thế nào, có gì vui không.
Là những khúc mắc ở chỗ làm, cô sẽ ngồi chia sẻ cả tiếng về cách cô xử lý công việc, dặn dò mình nên để ý cách ứng xử của người này người kia để không bị bắt nạt.
Là khi Killian Pham phỏng vấn, cô hồi hộp hơn cả bọn mình, rồi liên tục “suỵt” bắt mọi người nói nhỏ để không bị ảnh hưởng.
Là những tin nhắn: “Hôm nay cô đi siêu thị, 2 đứa có muốn mua gì không?”
Một tin nhắn ngẫu nhiên trên Spareroom đã đưa bọn mình đến với ngôi nhà trên đồi và với cô Jude. 2 đứa thậm chí chưa đến xem trực tiếp, chỉ gọi video cho cô trước khi chốt nhà. Để rồi mình được gặp một trong những người thú vị nhất mình từng được biết trên cuộc đời này!
Bước ra khỏi vùng an toàn đáng sợ thật, nhưng dám bước ra để gặp được những con người như thế này, thì với mình xứng đáng 1000 lần!
*Ảnh 3 cô cháu đi xem musical một buổi tối xinh xinh tại Christ Church 🥰 cô bảo 3 cô cháu mặc như 3 loại quả, cô là strawberry, Dương là blueberry còn Killian là gì quên rồi 🤣🤣🤣