Mới ở có 1 năm mà cứ như sắp thành cư dân dài hạn thành phố Li vơ pun đến nơi 🤣 Thỉnh thoảng được dịp đón tiếp khách quý “trong và ngoài nước” đến thăm quan và làm việc, bọn mình lại đưa mọi người đi chiếc tour quen thuộc.
Dành một buổi chiều thong thả dạo quanh cảng, thăm quan các bảo tàng, xếp hàng chụp ảnh với bức tượng The Beatles (Nhất định phải xếp hàng thì mới đủ touristy nha các bác😅). Tối đến lượn ngay ra con phố Matthew Street tràn ngập dấu ấn của 4 chàng trai Scousers đã làm khuynh đảo thế giới, ghé Cavern Restaurant ăn thử món Scouse truyền thống của người dân Liverpool, ăn no rùi thì bước 2 bước sang Cavern Club ngay đối diện nghe nhạc live, chắc chắn sẽ gặp được vài bài hát huyền thoại của The Beatles.
Những ngày không có khách thì mình chỉ lượn lờ trong town và con đường dẫn tới những siêu thị quen thuộc. Có chừng đấy chỗ để đi thôi mà lượn mãi không chán!
Thành phố gì tưởng to lắm mà cũng nhỏ, loanh quanh thể nào cũng gặp người quen. Có hôm cố tình đi bộ ra siêu thị cách nhà cả tiếng tiện tập thể dục, thế mà cũng gặp cô bạn người Anh cùng lớp sống gần đấy. Thật ra trên lớp bọn mình cũng chỉ chào hỏi xã giao, thế mà bạn nhận ra mình trước, tay bắt mặt mừng lại còn ôm thắm thiết rất dễ cưng. Về gần đến nhà thì gặp anh bạn người Peru làm cùng ở trường đang đi ngược lại. Anh này là một trong rất ít người ở đây đọc được đúng tên mình (mọi người hầu như sẽ đọc là Đương hay Đuông gì đấy🤣). Cảm giác nghe thấy tên mình được gọi một cách chính xác bởi một người không phải là người Việt, tại một nơi không phải là Việt Nam vừa lạ vừa thân thương ghê 🥹 Thấy vậy Khánh bèn quay sang bảo mình “Em local quá rồi” 🤣🤣
Ở đây chưa lâu nhưng cũng đủ để vương vấn lúc rời đi rồi ha…