Tui luôn có mối quan hệ love-hate với Oxford.
Mở mồm ra là tui sẽ phàn nàn Oxford bé lắm chán lắm không có gì chơi.
Cũng là tui mỗi buổi tối lang thang trong town lại rung rinh bởi vẻ đẹp cổ kính có phần cũ kĩ và huyền bí của thành phố này.
Oxford mấy tuần nay đông vui vì có các bạn học sinh sang trại hè nhiều. Chuyến xe bus tui đi mỗi ngày bình thường cũng vắng mà gần đây luôn kín chỗ ngồi. Những con hẻm buổi tối im lìm mà nay rộn ràng tiếng nói cười. Quán kem truyền thống của thành phố gần 10h tối còn xếp hàng dài.
Tui bảo anh bạn thân là nếu hồi bé em được đi Trại hè ở Oxford chắc chắn em sẽ nỗ lực để vào được Oxford học. Hồi đó đi thăm RMIT Hà Nội 1 buổi mà tui đã nằng nặc app học bổng, thì chắc chắn tui 18 tuổi không thể cưỡng lại được vibe học bá cổ kính của Oxford.
Thế nhưng tui nghĩ lại, gần 30 tuổi tui cũng đang làm việc ở Oxford rùi đấy thui. Biết đâu mấy năm nữa tui lại trở thành sinh viên Oxford.
Tui nhận ra rằng tuổi nào cũng có thể thực hiện được nếu trong lòng đã khởi lên một ước mơ.
Hôm nay tui nhận được email của một alumnus của trường. Chú tham gia chương trình đào tạo lãnh đạo về phát triển bền vững 5 ngày ở Oxford. Chú dẫn con gái đi theo, cho bạn tiếp xúc với các giáo sư, dẫn bạn đi thăm các college, cho bạn chứng kiến những cuộc thảo luận của những nhà lãnh đạo đang kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn ở Oxford.
Truyền cảm hứng từ chuyến đi đó, bạn trở về trường của mình, thành lập một CLB, tham gia diễn đàn lãnh đạo trẻ thế giới. Chú nói Oxford đã cùng chú để lại “di sản” cho thế hệ sau.
Tối nay chúng tui quyết định ăn kem vị “Oxford Blue” để thương cái thành phố này thêm một tí!