Gia đình mình chính thức có 2 Thạc sĩ ngành Digital Marketing & Analytics🤣
Ngay sau khi học xong Cử nhân, mình đã biết mình muốn đi UK học thạc sĩ, vấn đề chỉ là bao giờ. Ngày mình nói muốn apply đi học, anh bạn thân đang có một sự nghiệp triển vọng, rất yêu thích công việc và quý mến đồng nghiệp. Bọn mình đã thảo luận nhiều, và cuối cùng quyết định sẽ tạm gác lại công việc để cùng nhau bắt đầu một hành trình mới. Chẳng nghĩ quá nhiều, bọn mình cùng nhau ôn IELTS, nộp hồ sơ, chuẩn bị visa, tất cả diễn ra cùng lúc với thời gian chuẩn bị đám cưới. Được sự ủng hộ của hai gia đình, bọn mình lên đường sang UK chỉ một tháng sau đám cưới.
Mình luôn chia sẻ những khoảnh khắc đẹp trên mạng, nhưng điều đó không có nghĩa là hành trình của bọn mình chỉ toàn màu hồng. Không dễ để từ bỏ một cuộc sống đang dần ổn định để làm lại từ đầu ở một đất nước mới. Không dễ khi phải ở nhà thuê khi cả đời hai đứa vẫn luôn ở trong căn nhà của gia đình mình. Không dễ để một người chỉ quen làm văn phòng bắt đầu những công việc part-time đầu tiên trong ngành dịch vụ.
Trên hành trình vừa rồi bọn mình gặp không ít khó khăn, khó khăn sau lại khác và (phần lớn) phức tạp hơn khó khăn trước. Không ít lần bọn mình nghi ngờ quyết định của bản thân, không ít phút yếu lòng muốn đặt chiếc vé một chiều về Hà Nội - nơi bọn mình thuộc về, nơi có gia đình đang đợi.
Tuy vậy khi nhìn lại, bọn mình đã có một hành trình với quá nhiều sự mới mẻ và hào hứng. Bọn mình biết ơn bản thân đã cùng nhau lựa chọn con đường này, tuy vất vả nhưng xứng đáng. Có những ngày bọn mình nắm tay nhau đi dạo trên những con đường cổ kính của nước Anh, và cảm ơn cuộc đời vì đã cho chúng mình những ngày tháng nhiệt huyết của tuổi trẻ để ngắm nhìn thế giới này. Sau tất thảy những biến cố, chúng mình biết ơn vì đã gặp được những người tốt ở đất nước xa lạ này. Quan trọng hơn cả, chúng mình học cách trân trọng sự hiện diện của đối phương, và là chỗ dựa vững chắc cho nhau để mỗi ngày ”cơn bão” đều dừng lại sau cánh cửa.
Không dễ gì để quay trở lại trường học sau chục năm không đụng vào sách vở, nhưng mình đã chứng kiến sự quyết tâm không ngừng của anh bạn thân. Nhiều hơn một tấm bằng thạc sĩ, hành trình này đã giúp cả 2 đứa mình hiểu bản thân hơn nhiều chút, mở rộng thế giới quan, thêm hứng khởi với cuộc đời.
Chúc mừng thạc sĩ Ngọc Khánh Phạm đã tốt nghiệp ở tuổi 32. Không biết phía trước có điều gì đang đợi, nhưng mình tin với sự chăm chỉ, cầu tiến và sự tử tế, bọn mình sẽ ổn cả thôi. Và mình, bên cạnh sứ mệnh truyền cảm hứng cho các em bé học sinh, sẽ còn tiếp tục thúc đẩy chính bản thân và anh bạn thân dấn thân với những trải nghiệm mới.
Mong rằng câu chuyện của bọn mình sẽ phần nào tiếp thêm động lực cho mọi người vượt ra khỏi vùng an toàn. Chỉ cần thực sự muốn, ở tuổi nào mọi người cũng có thể làm được ☺️