Ai cũng cần được trao cơ hội một lần✨
Tuần trước, team mình đã chính thức tạm biệt chú Michael - line manager của mình ở trường Oxford.
Hôm đó, mình và 2 đồng nghiệp đã chui vào góc phòng, nhìn nhau thẫn thờ, ai cũng rơm rớm nước mắt 😢 Việc chú không còn làm ở trường nữa để lại một khoảng trống kì lạ mà không ai có thể diễn tả được. Bọn mình chỉ biết là, bất kì ai sắp đảm nhiệm vị trí đó, đều không thể thay thế chú Michael trong lòng bọn mình.
Trong những tin nhắn gửi chú, mình nhận thấy một điểm chung nổi bật. Mọi người đều viết “Thank you for seeing the potential in me”, “Thank you for believing in me when no one else does”.
Chú Michael là người trực tiếp ngồi trong panel phỏng vấn bạn J, chị Elmo và mình.
Bạn J kể rằng, buổi phỏng vấn đầu tiên bạn đã run quá mà trả lời không được trôi chảy. Bạn là người dễ căng thẳng khi gặp người lạ. Sau buổi phỏng vấn, chú đã gọi bạn ra và hỏi xem đã có chuyện gì. Sau khi nghe bạn chia sẻ, chú bất ngờ nói: “Chú tin cháu có thể làm tốt hơn thế nhiều, chúng ta sẽ phỏng vấn lại lần 2 vào một ngày khác!”. Chú đã chọn tin vào bạn khi mới chỉ gặp lần đầu tiên. Sự tin tưởng của chú đã truyền cho J động lực, bạn đã hoàn thành xuất sắc ở lần phỏng vấn lại này và nhận được offer.
Đối với chị Elmo, dù đã có kinh nghiệm làm manager ở Hong Kong nhưng chị vẫn tự ti vì khả năng tiếng Anh của mình. Chú không vì thế mà đánh trượt chị. Chú luôn nói với mình là chị Elmo rất có năng lực và chú rất thích làm việc với chị. Trong bức thư chị Elmo gửi cả team trước lúc nghỉ, chị đã viết: “I want to extend a special thank you to Michael for giving me the opportunity to work here. It's not easy for someone to see people’s potential and abilities, but you did.”
Trong một thế giới mà sự hướng ngoại, sự lưu loát, năng động trong giao tiếp có phần được đề cao hơn, chúng ta có vẻ như mất đi sự kiên nhẫn và kết nối sâu sắc để nhìn thấy những tiềm năng thực sự của một cá nhân. Chúng ta dường như không muốn dành thời gian để hiểu xem đằng sau dáng vẻ có phần tự ti rụt rè thì người này đã phải trải qua những gì hay họ có khả năng làm được những gì. Chúng ta dường như quá bận rộn và tập trung vào mục tiêu cuối cùng mà không thể cho ai đó một cơ hội thứ hai, dù cho cơ hội đó có thể thay đổi cả cuộc đời của họ.
Mình vẫn dặn học sinh của mình phải học cách kể câu chuyện của chính mình, phải tin vào bản thân thì mới thuyết phục được người khác tin vào mình. Mình vẫn tin đó là một kỹ năng cần có, nhưng suy cho cùng, ai cũng cần một cơ hội để bắt đầu. Ai cũng cần được công nhận một lần để có thể dần lấy lại sự tự tin. Ai cũng cần một người có thể tin vào họ khi chính họ còn đang nghi ngờ bản thân. Mình, J và chị Elmo đều quá may mắn khi gặp được một người như thế trên hành trình của chúng mình.
Dù mình rất rất buồn khi chú nghỉ việc, nhưng mình đã viết thế này trong thư gửi chú: “Cháu mừng cho những đồng nghiệp tương lai của chú. Họ sẽ nhận được sự hỗ trợ và tin tưởng hiếm có trên hành trình của mình”.
Chú dặn mọi người đừng mua quà chia tay cho chú, thay vào đó hãy ủng hộ cho quỹ Alzheimer’s Society - một quỹ từ thiện có ý nghĩa lớn với chú. Bình thường ở UK khi có ai đó nghỉ thì cả team sẽ gửi chung một thiệp điện tử, nhưng riêng với chú Michael, từng người trong team mình đều tặng chú riêng một tấm thiệp viết tay. Mình tin chú biết chú đã chạm đến trái tim của từng người trong team thế nào ✨
Ảnh chụp Magdalen College, University of Oxford 🏰