Chiếc sự kiện quan trọng mình phụ trách đang đến gần, mỗi ngày to-do list lại dài ra với cả đống việc phát sinh. Mọi người ai cũng hối hả và căng thẳng.
“I’m glad that you are still standing and smiling” (Cô mừng vì cháu vẫn vững vàng và cười tươi) - Cô Director bảo mình trong buổi họp hôm qua. Mình chỉ mỉm cười và không nói gì, trông vậy thôi mà trong lòng dậy sóng lắm cô ơi 🤣
Quan điểm của mình là:
1. “This, too, shall pass” - Thời điểm bận rộn nào cũng sẽ đi qua. Khi sự kiện kết thúc mình sẽ có thời gian nghỉ ngơi, làm việc nhẹ nhàng hơn để bù lại. Phải chấp nhận có những giai đoạn cần vất vả và gắng sức hơn bình thường.
2. Mình hiểu lý do mà mọi người căng thẳng - suy cho cùng ai cũng muốn làm tốt nhất việc của mình. Lúc cao điểm này không ai nên làm khó ai, mọi người đều chỉ cố gắng làm tốt nhất trong khả năng của mình. Có gì bỏ qua được thì bỏ qua, không để bụng. Cái gì làm được thì làm, không làm được thì cùng tìm cách khác.
3. Không phải mình không căng thẳng, mình chọn cách không thể hiện ra ở chỗ làm. Thêm một khuôn mặt “khó ở“ không để làm gì. Một ngày làm việc 8 tiếng cứ mang bộ mặt lo âu mình cũng mệt. Mình chọn thể hiện ra với người hiểu mình nhất, người có thể thông cảm cho cảm xúc lên xuống của mình, người sẵn sàng vỗ về và sạc pin để mình lại chiến đấu tiếp. May mắn thay có bạn cùng phòng sẵn sàng chịu đựng không càm ràm 😄
Tóm lại là cháu có mệt cô ạ huhu, cảm ơn cô đã duyệt cho cháu nghỉ nguyên 2 tuần để cháu còn đón bố mẹ sang chơi 🥹