Bên cạnh sự chăm chỉ và nỗ lực, đây là kĩ năng đã giúp mình đi xa hơn trên hành trình của mình.
Mình đã từng là một người cực kì ngại nói về bản thân. Những năm trẻ hơn của cuộc đời, mình theo trường phái “work hard in silence, let success make the noise” - cứ cặm cụi làm việc chăm chỉ, rồi người khác sẽ tự thấy khả năng của bạn.
Điều đó cũng vẫn ổn. Mình cặm cụi học và cũng được ghi nhận trong các cuộc thi - điểm số đã nói thay mình. Mình nỗ lực làm việc, luôn đề cao sự trách nhiệm và chuyên nghiệp - sếp nhìn thấy và chủ động đề xuất thăng chức, mình được giới thiệu những cơ hội việc làm mà không cần apply.
Cho đến khi mình gặp những trường hợp mà ở đó, sự chăm chỉ và nỗ lực không thôi là chưa đủ để dẫn đến thành công.
- - -
Khi apply học bổng Thạc sĩ ở UK, nếu mình không nói về mình, về những thành tích mình đã đạt được trong học tập và công việc, về mục tiêu dài hạn và con người mình muốn trở thành, làm sao mình có thể kì vọng Hội đồng tuyển sinh - những người hoàn toàn xa lạ, ở cách mình hơn 9 nghìn km tự nhìn thấy tiềm năng và trao cho mình học bổng cả tỉ đồng?
Khi apply xin việc ở UK, nếu mình không thể kể về những kĩ năng, kinh nghiệm, những cống hiến mình đã mang lại cho những tổ chức trước đây, cách mình xử lý vấn đề, làm sao mình kì vọng nhà tuyển dụng tin tưởng để đặt mình vào một mắt xích trong tổ chức của họ?
Khi mình bắt đầu Together We Grow, nếu mình không thể kể về hành trình mình đã đi qua, những thành tích học bổng và kinh nghiệm coaching các bạn học sinh trước đây, làm sao mình kì vọng phụ huynh và các em học sinh yên tâm đặt vào tay mình ước mơ và hoài bão của họ?
Đây là lúc mình nhận ra tầm quan trọng của kĩ năng “Kể câu chuyện bản thân”. Personal storytelling. Self advocacy.
Hay người Anh còn đùa vui là “blow your own trumpet” 😂
- - -
Hơn một năm qua đi làm ở UK, mình càng rèn giũa được kĩ năng này tốt hơn.
“If there is something I would like to tell my younger self, it is to leave behind modesty. If I wouldn’t bring my self forward, I wouldn’t be known” (Nếu có một điều tôi muốn nhắn nhủ bản thân khi còn trẻ, đó là hãy bỏ lại sự khiêm tốn phía sau. Nếu tôi không tự bước lên phía trước, tôi sẽ không được biết đến) - một diễn giả trong sự kiện mình host ngày hôm qua ở công ty đã nói như vậy.
Bắt đầu lại ở một nơi không ai biết mình là ai, cũng chưa từng làm việc với mình trước đây. Tất cả những gì mà các sếp và đồng nghiệp ở UK biết về mình chỉ ở trên CV và hồ sơ ứng tuyển.
Nếu mình không thể nói về bản thân, làm sao mình kì vọng những đồng nghiệp chưa từng làm việc với mình có thể tin tưởng và yên tâm khi làm việc với mình?
Làm sao mình xây dựng lòng tin nơi sếp nếu mình không thể nói về những vấn đề mình đã nhìn ra, giải quyết, những gì mình đã đạt được và muốn làm cùng team trong thời gian tới?
Đây cũng là điều mình dạy học sinh của mình.
- - -
Không ít bạn nói với mình rằng "em không thích nói về bản thân, nếu em giỏi thì người khác sẽ biết và cảm nhận được".
Nhưng hội đồng tuyển sinh đâu biết em là ai? Họ đâu đồng hành cùng em trên mỗi hoạt động hay thành tựu để biết được em đã làm gì, em đã xuất sắc như thế nào?
Và họ cũng không có nghĩa vụ phải làm việc đó. Em hãy nhớ rằng có cả ngàn ứng viên đang mong muốn có cơ hội này.
Khi em nói được về chính mình, đó là sự tự tin. Để người khác có thể tin em, em phải tin em trước đã. Lòng tin cũng không phải thứ tự nhiên mà có, em phải tạo dựng nó.
Tuy nhiên ranh giới giữa tự tin và tự cao, giữa kể câu chuyện bản thân và “thùng rỗng kêu to” cũng mong manh lắm. Suy cho cùng, để kể được câu chuyện của mình thì em phải có gì để kể. Và phải biết kể cho chiến lược, đúng lúc đúng nơi.
Biết cách kể câu chuyện bản thân là bước đầu tiên trên hành trình đưa bản thân ra thế giới và đến với những cơ hội lớn hơn. Ở ngoài kia chắc chắn đang có rất nhiều tổ chức cần một người như em - nếu em có thể tự tin nói về bản thân thì không những em “thắng”, mà em còn giúp người khác tìm được người phù hợp nữa!