Mentor gần 100 học sinh apply học bổng trong hơn 1 năm qua, mình nhận ra:
✖️Các bạn không cần người cầm tay chỉ cách viết luận.
✖️Các bạn không cần ai làm giúp portfolio.
✖️Các bạn không cần ai nói làm hoạt động A hay B kia đi.
Các bạn cần được LẮNG NGHE.
Lắng nghe một cách chú tâm, chân thành, không định kiến.
Lắng nghe sự tự ti khi thấy hồ sơ của mình không "đủ đẹp".
Lắng nghe những trăn trở khi không biết định vị bản thân như thế nào.
Lắng nghe sự hoang mang khi không rõ mình đang đi đúng hướng hay không.
Rất nhiều lúc chúng ta lắng nghe với tâm thế phản biện hay chỉ trực đưa ra lời khuyên mà chưa hiểu rõ bối cảnh.
Khi bước vào từng cuộc trò chuyện với học sinh, mình bỏ lại bên ngoài mọi khuôn mẫu xã hội về một học sinh giỏi.
Mình đặt câu hỏi để cùng bạn suy nghĩ.
❓"Em thích sự sáng tạo, vậy có nhất thiết ngành truyền thông là con đường duy nhất?"
❓"Em không lãnh đạo cả một CLB, theo em leadership còn thể hiện qua hình thức nào khác?"
Điều mình tuyệt đối không làm:
❌ So sánh bạn với học sinh khác.
Thứ duy nhất bạn cần so sánh với là tiêu chí của trường, chứ không phải với người khác.
❌ Ép bạn vào một khuôn mẫu "ứng viên hoàn hảo".
Không phải ai cũng cần đi thi Business Case hay Debate. Không phải ai cũng cần phải trở thành lãnh đạo, thuyết trình trước cả trăm người.
Mình muốn các bạn hiểu thế mạnh, hệ giá trị của bản thân, từ đó tìm ra các hoạt động bản thân có thể phát triển nhất.
Nếu ba mẹ có thể dành thời gian thường xuyên lắng nghe con thì quá tuyệt. Chỉ thỉnh thoảng thôi cũng được, ba mẹ hãy “đội chiếc mũ” lắng nghe trước khi đội chiếc mũ khuyên nhủ nhé ạ ✨