Alan, 30 tuổi, học rất chăm và giỏi, có cuộc sống vô cùng thoải mái ở Myanmar nhưng quyết định vượt sướng sang UK học Master’s, sau đó ẵm trọn học bổng 4 năm Tiến sĩ với ước mơ trở thành 1 researcher.
Rocio, 32 tuổi đến từ Peru. 10 năm trước khi đặt chân đến Mỹ, lần đầu tiên chị biết rằng trên thế giới có nhiều tôn giáo khác ngoài Christianity và Muslim. Chị quyết định dành cả tuổi 20s để du lịch, làm việc và khám phá thế giới. Ở tuổi 31, chị quyết định gác lại sự nghiệp ổn định trong ngành Supply Chain để sang UK học một ngành hoàn toàn mới - Digital Marketing.
Còn mình, 27 tuổi, luôn miệng nói thích sự ổn định và an toàn nhưng lại luôn chọn cho mình con đường khó đi, sau đó dành nửa ngày để xì trét và nửa ngày còn lại để “tìm đường”.
Ở tuổi 30s, cả 3 bọn mình đều chọn những điều không dễ dàng, đều liên tục ca thán với nhau rằng làm người lớn sao mà khó thế. Đứng trước mỗi khoảnh khắc phải quyết định - bấm nút nộp visa 4 năm, book vé máy bay một chiều đến một đất nước khác hay chấp nhận 1 job offer ở một thành phố thật xa - chúng mình đều lo sợ và hoài nghi. Và rồi chúng mình vẫn quyết định bước tiếp để vẽ lên cuộc sống mơ ước, rồi lại động viên nhau rằng chúng mình rồi sẽ ổn thôi ❤️