Sự tò mò (curiosity) cần có trong cuộc đời
Sau 1 tuần chuyển vào ở cùng cô Jude trong căn cottage xinh xắn trên ngọn đồi, chúng mình quyết định trổ tài nấu phở & gỏi cuốn mời cô.
Trong bữa ăn, chúng mình được nghe cô kể đủ chuyện về cuộc đời cô, về nước Anh, về những nơi cô đã đi qua… Cô kể rằng bố mẹ cô vốn thuộc “working class” (tầng lớp lao động) ở Anh và đã nỗ lực cả đời để thay đổi điều này. Bố mẹ cô đã làm việc chăm chỉ để có thể bước vào “middle class” (tầng lớp trung lưu) - mẹ cô đã trở thành giáo viên dù không có tấm bằng Đại học trong tay, còn bố cô trở thành hiệu trưởng một ngôi trường trong làng. Nhờ có bố mẹ, cô đã có một khởi đầu thuận lợi hơn, cô chọn đi học Đại học, chọn một cuộc sống phiêu lưu và trải nghiệm.
Cô miêu tả mình là một người “well-travelled”. Cô đã làm việc ở rất nhiều nơi trên thế giới đặc biệt là Châu Âu, mỗi nơi cô sẽ ở từ vài tháng đến vài năm để trải nghiệm cuộc sống. Cô háo hức kể về chuyến đi phượt ở nước Úc, khi cô và bạn trai thời bấy giờ dành hết tiền tiết kiệm để mua một chiếc Land Rover rong ruổi 10 ngày khắp các vùng ngoại ô. Cô đã đi New Zealand, đi Mỹ, dù chưa đi châu Á nhiều nhưng cô đam mê Nhật Bản và sưu tầm tất cả nội thất hay đồ trang trí mang phong cách Nhật mà cô có thể tìm được.
Cô hỏi chúng mình về hành trình đã đưa bọn mình đến Oxford, về Liverpool, về Việt Nam. Cô nói rằng thật vui vì nước Anh có được những người trẻ quốc tế như chúng mình, sẵn sàng đến đây làm việc, cống hiến và tạo nên một nước Anh tốt đẹp hơn. Cô kể rằng ngay ở đất nước cô, cũng có những người cả đời chỉ ở trong thung lũng nơi họ sinh ra, có những người ở Oxford thậm chí chưa đặt chân đến London dù 2 thành phố chỉ cách nhau một tiếng bằng xe bus.
“Cô không nghĩ rằng có ai đó không có nổi chục bảng để đi từ đây đến London. Họ đơn giản nghĩ rằng London chẳng có gì để xem, chỉ cần thở thôi cũng mất tiền rồi. Cái họ thiếu, thật đáng buồn, chính là sự tò mò với cuộc đời (They just do not have the curiosity!). Họ chẳng có gì muốn tìm hiểu và cũng chẳng quan tâm điều gì đang xảy ra trong thế giới ngoài kia (They do not have any idea what the world has to offer!)…”
Nghe cô nói đến đây mình chợt nhận ra, hoá ra chính sự tò mò đã đưa mình đến đây và làm những điều mình đang làm. Chính sự tò mò đã khiến cho mình, ở tuổi 27, càng khao khát thử những con đường mới mặc dù biết chắc là đấy rẫy khó khăn. Chính sự tò mò đã khiến mình muốn thử những lối sống mới, bắt đầu dám lựa chọn những món ăn mới khi đi ăn ở nhà hàng, dám mặc những kiểu quần áo trước đây chưa bao giờ mặc. Hoá ra mình đã sử dụng sự tò mò này để thoả mãn “nhu cầu đa dạng” của bản thân!
Sự nhận ra này đối với mình có ý nghĩa khá lớn, cơ bản vì mình trước đây chưa từng là một đứa tò mò. Mình học mọi thứ vì mình cần phải học, mình làm mọi thứ theo số đông và chẳng bao giờ tò mò “Nếu mình làm khác đi thì sẽ ra sao?”. Thế nên, sự tò mò hoàn toàn có thể “xây dựng” và “nuôi dưỡng” được mọi người ạ. Mình tin rằng mỗi người trong chúng mình, chỉ cần muốn, thì đều có thể đánh thức “sự tò mò” của bản thân ☺️