Câu chuyện về chiếc tên tiếng Anh của mình 🥲
Lần đầu tiên mình có tên tiếng Anh là hồi cấp 3 khi mình đi Trại hè ở Trung Quốc. Một bạn người Trung đã đặt cho mình chiếc tên là Belle, vì bạn bảo mình giống Belle trong phim Beauty and the Beast. Chắc ý bạn là khen mình xinh 🤣 Mình rất sung sướng với chiếc tên này. Ngay khi về đến Việt Nam và vào được Facebook, mình đã đổi tên tài khoản thành Duong Tran (Belle).
Mỗi tội từ sau Trại hè, mình chẳng bao giờ dùng đến cái tên đó nữa. Thỉnh thoảng có bạn gọi mình như vậy, mình lại thấy xấu hổ và rùng hết cả mình vì... sến! 😅 Vài năm trước mình đã xoá tên này trên Facebook và mong nó chìm vào dĩ vãng.
Hồi sang Úc thấy bạn bè xung quanh ai cũng có tên tiếng Anh. Lúc đó mình muốn xin việc part-time ở nhà hàng nên thiết nghĩ cũng nên có một chiếc tên tiếng Anh cho tiện, không lại mắc công mọi người cứ gọi "Đuông" mãi 😂 Mình nghĩ ra cái tên Sunny, một phần dịch từ tên tiếng Việt, một phần vì hồi cấp 2 trẻ trâu mình đóng vai Sunny của SNSD trong một tiết mục nhảy ở trường, nên chị Khánh Hà bắt đầu gọi mình là Xù Sunny. Mình mang cái tên đó đi làm, nhưng mỗi khi manager hay các bạn đồng nghiệp gọi mình là Sunny thì mình cũng chẳng nhớ để mà quay ra. Quê thế chứ lị.
Năm vừa rồi sang UK, mình lại một lần nữa nhen nhóm ý định tìm tên tiếng Anh. Nghe đồn có tên tiếng Anh trên CV là dễ được gọi phỏng vấn hơn 🥲 Lần này, mình muốn chọn một cái tên phát âm gần với tên tiếng Việt của mình để còn biết đường mà thưa. Sau khi tham khảo ChatGPT mình thấy có cái tên Joanne cũng được, phát âm lên thì cũng na ná tên tiếng Việt của mình. Thế nhưng, sau khi mình thử đọc to cái tên ấy cả chục lần, mình vẫn không thấy có nét nào của mình trong đó! Mình không kết nối được với cái tên tiếng Anh này và cũng không thấy thoải mái khi giới thiệu bản thân bằng cái tên đó. Mình nhận ra rằng, mình chỉ cảm thấy được là chính mình với cái tên "Dương".
Mình đi đến quyết định, thay vì cứ trăn trở tìm một cái tên mới để người nước ngoài dễ đọc hơn, mình sẽ kể cho họ nghe câu chuyện về cái tên tiếng Việt của mình.
"Tên cháu là Dương. Trong tiếng Việt tên cháu có nghĩa là mặt trời, cũng có nghĩa là cây bạch dương. Bố mẹ cháu đặt tên cháu như vậy vì bố mẹ cháu yêu nước Nga lắm!". Mình đã mở đầu buổi phỏng vấn của mình ở Oxford như vậy. Mình dạy cô chú phát âm /zuh-onhg/, giải thích rằng chữ "D" trong tiếng Việt giống như chữ "Z" trong tiếng Anh, và ai cũng vui vẻ luyện tập vài lần để có thể phát âm tên mình chuẩn hơn.
Câu chuyện về cái tên dần dần trở thành conversation starter trong những cuộc gặp đầu tiên của mình với các đồng nghiệp hiện tại. Rất nhiều người mình gặp đã lịch sự hỏi mình cách phát âm tên mình sao cho đúng và mình sẽ kiên nhẫn hướng dẫn họ. Có một chị cố mãi vẫn không phát âm được, chị tỏ ra vô cùng có lỗi. Lúc mình đùa chị rằng có thể mình cần một chiếc tên tiếng Anh, chị đã ngay lập tức lắc đầu xua tay và nói: "Em không cần phải làm thế đâu! Người Anh bọn chị phải học cách tôn trọng tên và văn hoá của những người khác!"
Tất nhiên cũng không thiếu người vẫn gọi mình là Đuông, hay viết là Doung trong email dù mình đã cố tự giới thiệu lại vài lần. Mình không giận họ, nhưng mình chắc chắn sẽ cảm thấy rất vui nếu họ để ý hơn một chút. Vì mình hiểu cảm giác này, nên mình luôn cực kì thận trọng khi gọi hoặc viết tên của mọi người dù là họ có đến từ quốc gia nào đi nữa.
Mình chia sẻ điều này không phải để phản đối những bạn có tên tiếng Anh. Đối với mình đây chỉ là nhu cầu của từng người. Mình viết bài này để chia sẻ với những bạn cũng gặp phải tình trạng giống mình. Bạn không cần phải gượng ép bản thân phải có một chiếc tên tiếng Anh nếu bạn không thể kết nối với chiếc tên đó. Sẽ cần thêm một chút tự tin, một ít nhẫn nại để chúng mình được sống đúng với cái tên của mình ở nước ngoài. Nhưng nếu bạn thấy đó là một điều xứng đáng để "chiến đấu" thì hãy mạnh dạn thử xem sao nhé! ✨